Từ chim khép nép bên trời
Áo em ướm gửi mấy lời vàng sông
Xưa em một chéo tơ hồng
Thắt đôi bím nhỏ gọi lòng ta quay.
1973
Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012
ĐÔI DÒNG VỀ AO BÀ OM
![]() |
Pha một ít hoang sơ trộn giữa mặt hồ
Nước lấp loáng in cội cây già kết rễ
Gió truyền thuyết lắt lay mây vạn thể
Cho em tròn bài thơ
Đây Ao Bà Om
Người thiếu nữ Khmer và chiếc đèn gió
Xưa treo lửng lơ thay đóa sao trời
Để chiều nay còn đọng tiếng em cười
Đến với hồ không thể chia đi anh
Nghe mối tình đầu của riêng ta vờn quanh
Ru em ngủ bốn bề cây lá thức
Chiêm bao tràn vào tim
Nỗi buồn rớt trên mặt hồ
Thành bài thơ lãng mạn
Tình yêu vương trên mặt hồ
Làm đôi mắt nhớ xa xôi bên ngày nhạt nắng
Trái đắng chín bên cành hạnh phúc
Nào hay bóng xế đuổi đời ta
Người xưa đi còi tàu chưa kịp rúc
Mưa mù giăng trên đồi bao la
Cây trâm có trái...
Như người con gái ngồi bên mặt hồ
Run rẩy
Và lẫn giữa đồi xanh
Ta bắt mình
Lặng lẽ
Giữa bốn bề
Không một ánh sao đêm
Chiếc đèn gió ngày xưa tôi mãi đi tìm
Hong chút tình lạnh rét
Đèn đã tắt tự lâu rồi
Nhưng giữa dòng đời em mãi thức cùng tôi
Như đóa sao mai ngờ nghệch sáng bên trời
Chắp hai tay chào chúng tôi đi
Người con gái Khmer giữa ao ngày bắt ốc
Vũ điệu trái dầu xoay
Tôi gửi tình riêng lên đôi tay uốn khúc
Tiễn ngày đi.
Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012
THƯƠNG TƯỞNG
Tặng Nguyễn Bạch Dương và Tô Nhược Châu*
Đã chết rồi sao? Mù sương thu
Tờ thư vàng mực tím công phu
Ô hay cuộc lữ còn luân lạc
Nên vó bộ hành lục bát ru.
Đã chết rồi sao đôi lứa xưa
Tình ca hương lửa bước giao mùa
Ta theo kiếp sống cùng mây biếc
Rằng hát bài ca vạn cổ xưa
Đâu tiếng nguyệt cầm tung gió nhớ
Tóc thề bay- Tóc thề bay bay
Đâu chim hòang thổ mười phương lạc?
Chút máu vườn thơm tinh túy đầy
Khóm xanh thiên tuế gai còn nhọn
Áo cũ hài xưa lãng đãng theo
Há chẳng vì nhau còn nặng nợ
Tình nhân gian mảnh vàng trăng treo.
Trăng đâu mất? Bụi trời che khuất
Gió cuồng xoay, hư ảnh lìa tan
Ta nhen chút lửa lòng thương tưởng
Là bóng chim vàng nhẹ cánh sang.
*Bài thơ này được viết khá lâu, anh NBD
gửi đăng báo Cần Thơ, mục Người đồng bằng, trên dưới
hai mươi năm rồi. Hôm nay, ngồi gõ lại bài thơ nầy, xem như
nén hương, thương tưởng hai nhà thơ dã đi vào cõi vĩnh hằng.
Hồng Băng
Thanh minh, Nhâm Thìn
2012
Đã chết rồi sao? Mù sương thu
Tờ thư vàng mực tím công phu
Ô hay cuộc lữ còn luân lạc
Nên vó bộ hành lục bát ru.
Đã chết rồi sao đôi lứa xưa
Tình ca hương lửa bước giao mùa
Ta theo kiếp sống cùng mây biếc
Rằng hát bài ca vạn cổ xưa
Đâu tiếng nguyệt cầm tung gió nhớ
Tóc thề bay- Tóc thề bay bay
Đâu chim hòang thổ mười phương lạc?
Chút máu vườn thơm tinh túy đầy
Khóm xanh thiên tuế gai còn nhọn
Áo cũ hài xưa lãng đãng theo
Há chẳng vì nhau còn nặng nợ
Tình nhân gian mảnh vàng trăng treo.
Trăng đâu mất? Bụi trời che khuất
Gió cuồng xoay, hư ảnh lìa tan
Ta nhen chút lửa lòng thương tưởng
Là bóng chim vàng nhẹ cánh sang.
*Bài thơ này được viết khá lâu, anh NBD
gửi đăng báo Cần Thơ, mục Người đồng bằng, trên dưới
hai mươi năm rồi. Hôm nay, ngồi gõ lại bài thơ nầy, xem như
nén hương, thương tưởng hai nhà thơ dã đi vào cõi vĩnh hằng.
Hồng Băng
Thanh minh, Nhâm Thìn
2012
Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012
THƯ CŨ
( Trích Hương xưa)
Y bát đâu mà trải lòng ra
Không- không núi trụ ngưỡng trăng tà
Một tí hùynh hôn bay phất phưởng
Đêm về đợi sáng cát mù xa
Ngọn lửa bập bùng trên đỉnh núi
Lửa đi. Đi mãi...Biết về đâu?
Thưa rằng gió trẻ còn chiêm nghiệm
Ai ở không đâu để nhặt sầu
Lữ quán buồn thiu khách vắng tênh
Tiểu đồng ba chỏm tóc buồn tênh
Thầy tu đi vắng chùa hoang lạnh
Cỏ mọc hồn ta hề lênh đênh
Lênh đênh để thấy dòng vô tận
Gió nghìn thu thổi tạt thiên thu
Lênh đênh để thấy vầng trăng cũ
Soi trập trùng kiếp núi phù hư
Em ơi ! Gió núi lòng ta lạnh
Đóm lửa tàn khêu nhớ tóc dài
Bỗng ấm bàn tay. Dòng tím đọng
Mối tình chung thủy- Khề khà say
1991
Y bát đâu mà trải lòng ra
Không- không núi trụ ngưỡng trăng tà
Một tí hùynh hôn bay phất phưởng
Đêm về đợi sáng cát mù xa
Ngọn lửa bập bùng trên đỉnh núi
Lửa đi. Đi mãi...Biết về đâu?
Thưa rằng gió trẻ còn chiêm nghiệm
Ai ở không đâu để nhặt sầu
Lữ quán buồn thiu khách vắng tênh
Tiểu đồng ba chỏm tóc buồn tênh
Thầy tu đi vắng chùa hoang lạnh
Cỏ mọc hồn ta hề lênh đênh
Lênh đênh để thấy dòng vô tận
Gió nghìn thu thổi tạt thiên thu
Lênh đênh để thấy vầng trăng cũ
Soi trập trùng kiếp núi phù hư
Em ơi ! Gió núi lòng ta lạnh
Đóm lửa tàn khêu nhớ tóc dài
Bỗng ấm bàn tay. Dòng tím đọng
Mối tình chung thủy- Khề khà say
1991
Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012
ĐỘNG CAO VÀ NHÁNH HOA VÔNG ĐỎ
GỬI BẠN
Tặng Hồ Duy
Rượu nhạt thếch như đời vốn có
Hom hem như tên ốm trầm kha
Anh nuốt hạt cơm lùa với lệ
Tình em xưa hong ấm chút đời anh
Bên lũ bạn làm thơ chết đói
Uống rượu thay cơm thiếu ngọt lành
Say tí bỉ khóc cười quậy phá
Uống cho trôi đến một vùng hương
Và khi tỉnh làm thơ kẻ nhạc
Tình màu xanh và nhạc du dương
Khóc thương gái điếm chiều mưa phủ
Nhớ đứa giang hồ uống rượu say
Lội nước lạnh lòng bong bóng nổi
Đời có gì? Chiếc áo quàng vai!
Khóc thương đủ thứ- Trừ thân nát
Của một mình thôi- Của nỗi lòng
Vụt quên nhớ nghĩa tình tấm mẳn
Em chết bên dòng tội lội anh.
Rượu nhạt thếch như đời vốn có
Hom hem như tên ốm trầm kha
Anh nuốt hạt cơm lùa với lệ
Tình em xưa hong ấm chút đời anh
Bên lũ bạn làm thơ chết đói
Uống rượu thay cơm thiếu ngọt lành
Say tí bỉ khóc cười quậy phá
Uống cho trôi đến một vùng hương
Và khi tỉnh làm thơ kẻ nhạc
Tình màu xanh và nhạc du dương
Khóc thương gái điếm chiều mưa phủ
Nhớ đứa giang hồ uống rượu say
Lội nước lạnh lòng bong bóng nổi
Đời có gì? Chiếc áo quàng vai!
Khóc thương đủ thứ- Trừ thân nát
Của một mình thôi- Của nỗi lòng
Vụt quên nhớ nghĩa tình tấm mẳn
Em chết bên dòng tội lội anh.
Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012
HỌC TRÒ
Ở đâu có bài thơ tráng lệ?
Xuân vàng mai hay thu trời xanh
Em mặc áo vạt mềm tuổi ước
Phất phơ trời sa mù long lanh
Ở đâu có bài thơ tráng lệ?
Chớm đông sang gió đọng hàng sao
Guốc con gái gõ đầy tuổi lớn
Vàng hoa sao kết vòng chiêm bao
Ở đâu có bài thơ tráng lệ?
Nụ tinh khôi vờn nắng lung linh
Ngày khép vở bỗng quên bài cũ
Mắt khơi xa buồn vui mông mênh
Ở đâu có bài thơ tráng lệ?
Giáo đường quê đường bướm tóc bay
Không phải cả mùa hoa lá gió
Là ai-xa-xôi- Gần...dịu say
Là sân trường ngày xưa mờ phai..
Xuân vàng mai hay thu trời xanh
Em mặc áo vạt mềm tuổi ước
Phất phơ trời sa mù long lanh
Ở đâu có bài thơ tráng lệ?
Chớm đông sang gió đọng hàng sao
Guốc con gái gõ đầy tuổi lớn
Vàng hoa sao kết vòng chiêm bao
Ở đâu có bài thơ tráng lệ?
Nụ tinh khôi vờn nắng lung linh
Ngày khép vở bỗng quên bài cũ
Mắt khơi xa buồn vui mông mênh
Ở đâu có bài thơ tráng lệ?
Giáo đường quê đường bướm tóc bay
Không phải cả mùa hoa lá gió
Là ai-xa-xôi- Gần...dịu say
Là sân trường ngày xưa mờ phai..
Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012
KHÔNG ĐỀ
Đọc là thoát ở trong lời
Đọc là nhập ở góc trời biển mây
Thơ đi hết. Kiếp lưu đày
Hoa trùng điệp nhập một vài chữ thơm.
1990
( Trích Hương xưa)
Đọc là nhập ở góc trời biển mây
Thơ đi hết. Kiếp lưu đày
Hoa trùng điệp nhập một vài chữ thơm.
1990
( Trích Hương xưa)
HƯƠNG XƯA
Có gì là ngộ đâu em
Cái chìa vôi nhỏ têm lên miếng trầu
Chơi trò chú rể cô dâu
Dưới cây sữa ngọt bên cầu tuổi thơ
Hương bay từ ấy đến giờ
Xa muôn dặm, có ai ngờ còn vương
Trích thi phẩm Hương xưa
N.X.B.Mũi CàMau-HộiVHNT. TràVinh
1993
Cái chìa vôi nhỏ têm lên miếng trầu
Chơi trò chú rể cô dâu
Dưới cây sữa ngọt bên cầu tuổi thơ
Hương bay từ ấy đến giờ
Xa muôn dặm, có ai ngờ còn vương
Trích thi phẩm Hương xưa
N.X.B.Mũi CàMau-HộiVHNT. TràVinh
1993
VẾT RẠN
Những vết rạn mang hình vỏ trứng
Chạy thập tự gía trên gương mặt Phật
Từ bi
Ba mươi ba năm làm người của Chúa
Tượng thạch cao có đôi mắt đẹp, buồn đông phương
Cứu chuộc
Trái tim đỏ
Cánh sen hồng
Tôi đi loanh quanh kiếp người như dẫm chân cằn cũ
Chẳng được cây số nào
Không nhận mặt cánh hoa
( Trên tay Ca Diếp maha)
Đôi môi có thể mang hình trái tim
Có thể tô sắc màu xanh đỏ
Có thể làm máu vận hành rớt đổ
Thơm mùi dạ lý, ngát nồng chiêm bao
Gió có thể đưa hương
Đi và đến
Mất và được
Mộng và thực
Đôi bờ
Tôi gục đầu đè lên tiếng nấc
Nghe vai nặng
Chính mình
Đi loanh quanh bên một kiếp người
Thấy thời gian mang hình vỏ trứng rạn
Tôi ngờ ngợ
Tự cứu chuộc lấy tôi
Lửa từ bi ấm nóng
Từ bài thơ tình tinh khôi.
Chạy thập tự gía trên gương mặt Phật
Từ bi
Ba mươi ba năm làm người của Chúa
Tượng thạch cao có đôi mắt đẹp, buồn đông phương
Cứu chuộc
Trái tim đỏ
Cánh sen hồng
Tôi đi loanh quanh kiếp người như dẫm chân cằn cũ
Chẳng được cây số nào
Không nhận mặt cánh hoa
( Trên tay Ca Diếp maha)
Đôi môi có thể mang hình trái tim
Có thể tô sắc màu xanh đỏ
Có thể làm máu vận hành rớt đổ
Thơm mùi dạ lý, ngát nồng chiêm bao
Gió có thể đưa hương
Đi và đến
Mất và được
Mộng và thực
Đôi bờ
Tôi gục đầu đè lên tiếng nấc
Nghe vai nặng
Chính mình
Đi loanh quanh bên một kiếp người
Thấy thời gian mang hình vỏ trứng rạn
Tôi ngờ ngợ
Tự cứu chuộc lấy tôi
Lửa từ bi ấm nóng
Từ bài thơ tình tinh khôi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

