Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

KHAI BÚT


                                                             Tranh thơ Yên Dạ Thảo

       
                                                        
                                                    Tranh thơ Đặng Huệ
Tâm viên thiên lý vô minh hiện
Ý mã quan san hữu ngã cầu
Tam phương triều phục kềm cương lại
Nhất thiết hành thâm thóat biển dâu.
                            Giao thừa Giáp Ngọ
                                  31.01.2014
                                                        HB
         

Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

HOA XUÂN

                                                         Nhớ Huế.

Dạ thưa, nói nhỏ thôi, em
Màn sương mỏng lét bên triền núi tan
Rằng khi tiển biệt đông tàn
Cũng khe khẽ tợ ru làn gió mai.


Có gì đâu cái sơ khai
Cũng không có buổi u hoài lìa xa
Trên cành rạng rỡ màu hoa
Từ vô lượng suốt giang hà, rằng xuân.
                                   HB.

THÓAT

Ngũ cổ Như lai hiện
Lìa thóat vòng tử sinh
Nguyệt tâm sáng một vầng
Thản nhiên cầm gươm lệnh.
                             HB.

DỆT

Sâu thăm thẳm đến muôn trùng
Lũng tâm thức dệt sợi chùng, sợi giăng
Sợi mong, sợi vọng. Cao, trầm
Óng a óng ánh, cũng trần thế tan.
                               HB

NGUYỆT LUÂN

Dạt trôi
Cõi kiếp
Trầm phù
Ngộ trăng trong ngực
Em từ hồn nhiên
Một vầng
Vành vạnh
Thanh thiên
Chốn thâm áo
Giữa tim huyền diệu thơm
                               HB.

ĐỌC MA CHỨƠNG TRONG KINH LĂNG NGHIÊM

Đọc Nghiêm Xuân Hồng, phần nói về ma chướng của kinh Lăng Nghiêm, tôi hiểu ra được là trong quá trình hành thiền, đến 1 giai đọan, hành giả nên quán, thấy giữa trái tim mình có một vầng trăng, gọi là nguyệt luân. Cao thêm nữa, có Ngũ Cổ Như Lai Hiện.
Là người sơ cơ, tôi tóm ghi lại những điều đã đọc qua những bài thơ ngắn,( Nguyệt luân, Dệt, Thóat) như một cách để lưu giữ, hầu giúp tôi sử dụng sau này. Chân thành cám ơn anh Đỗ Thiện Xứ,pháp danh Vân Thái, người bạn, người cư sĩ đang ngày đêm tu tập, đã tặng tôi quyển sách hiếm hoi mà bổ ích này. Hồng Băng

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

TRỐNG

Đã hết lúc chào em lời bổ bả
Tiếng chuông ngân đã dội khắp nơi rồi
Giữa hai hàng chữ xin chừa trống
Vì viết vào là cùn lụt ý thơ tôi.


                KHÔNG


   Cửa không khép cũng như không cửa
   Chỉ dấu cuộc đời lạnh ấn triện hư không
  Đã thành. trụ. Đã sẽ là tạm trú
  Đã hoại không chùm lá rụng. Dung thông

                                           HB
                                

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

                                          CUỐI NĂM NGỒI ĐỌC
                                       THƠ TÌNH NGUYỄN TẤT NHIÊN



Cuối năm ngồi đọc thơ tình
Tất nhiên em vẫn một mình,  không như
Chẳng lần tay dở trang thư
Mà sao nét tím buồn như đã từng.


                                          Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên www.tongphuochiep


Bây giờ buổi gió tàn đông
Ngây ngây tháng rụng năm chồng chất cao
Chớm xuân nồng nắng, hanh hao
Cớ chi áo mỏng em vào tuổi tôi!

Và mai, cuối nẽo mê đời
Gã cùng tử bỗng vỡ lời gió bay

Nếu như còn có cuộc này
Vẫn vấp tóc mượt ngã nhòai trăm năm
Để buồn để thức bên trăng
Để con nước ngược chậm phăng đích buồn

Giọt mòn đá mỏn hoàng hôn!

                                         HB

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

HỎI

Đêm nay mặt trời đi vắng
Sáng mai vầng trăng ngủ vùi
Đừng hỏi chúng về đâu


Hãy thắp lên ngọn nến
Hãy thổi tắt ngọn nến


Khiêm cung bốn mùa luân vũ
Đừng hỏi chúng buồn hay vui


Khẻ rút kiếm gọt từng cọng cỏ
Mặt trời sáng lóa lau khô giọt mồ hôi
Ở trong ánh sáng rạng ngời
Tôi, Em ngày chạm ngõ.

                    31.12.2013
                          HB




Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

HỒNG BĂNG VÀ NHỮNG DIỆN MẠO ẨN HIỆN

                                                                           TRẦN YÊN THẢO

Nhà thơ Trần Yên Thảo và HB


            Không đố kỵ tháp ngà, nhưng cũng không lìa xa quê mùa dân dã. Hồng Băng lúc nào cũng đưa cảnh giới “Vô phân biệt và vô sai biệt” thể nhập từng ngộ cảnh đời thường.

            Những trang bản thảo đã giúp tôi phát hiện một phẩm cách khiêm cung thầm lặng của Hồng Băng. Anh không hề coi thường mỗi ngọn rau tấc đất, vì đó là một trong những yếu tố làm thành lịch sử loài người. Anh cũng không hề đem những con đường mòn lầy lội gập ghềnh sánh với siêu xa lộ, vì nơi đó từng in những vết chân sớm sủa của lịch sử loài người. Anh cũng không hề vô tâm trước những nấm mộ, vì bên dưới mỗi mộ bia đều cất đựng một phần lịch sử loài người.

            Thơ Hồng Băng thường cho tôi cảm giác, hình như ý tưởng cốt lõi vẫn còn ẩn núp đâu đó bên ngoài ngữ ngôn văn tự. Có lẽ do tấm lòng trĩu nặng trước mọi ngộ cảnh, nên anh thường khi thất vọng trước sự hạn hẹp của văn tự. Cũng tất nhiên thôi! Vì “Ý tại ngôn ngoại” bao giờ cũng là cảnh giới tầm cao của cả kinh điển lẫn thi ca.
            
             Tất cả đều là diện mạo đặc thù, khi ẩn khi hiện, trong thơ Hồng Băng. Tôi thấy sao nói vậy. Không dám nói nhiều, vì lắm lời rất dễ bị sáo rỗng.

                                                                             Trần Yên Thảo

                                                                        SaiGon, tháng 8. 2013.