Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

VU LAN

Dùi dộng gióng u minh
Phong Đô hoa trắng nở
Xòe ra ngàn cánh mở
Ngân vang trời siêu sinh
             Thánh Thất TràVinh, VL.2013
                           HB

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

BẾN SÔNG

                                                       Lá me rơi hụt hẩng
                                                       Vấp chân cầu trăm năm
                                                       Mang niềm riêng ngút ngàn
                                                       Gờn gợn ngày xa xăm.

Có những điều không nói
Đem về thả bến sông
Có những điều không dám
Nâng niu- Dẫu một lần!

Lang thang vùng biển nhớ
Khói sóng mờ mờ tan
Hình như mình đang thấy
Vẫn một mình lặng câm

Yêu người sao tức ngực ?
Hít một hơi thật sâu
Yêu em thành khuyết tật!
Thở một hơi thật dài.

Lén nhìn con bướm lượn
Chớp cánh dừng trên hoa
Bướm ơi, bờ giậu ấy
Mắt biếc vời vợi xa.

Hình như vừa ú ớ
Hình như hoa đã tàn
Không sao, mình vẫn đợi
Lang thang là cưu mang.

Ủ những điều không nói
Hạt nẫy mầm thành cây
Và những điều không dám
Giờ thành thơ, thơ ngây.

                                                                            Dường như chiều đã xuống
                                                                            Bài thơ này cho ai?
                                                                            Chỉ một mình tôi biết
                                                                            Và một mình ta hay.

                                                                                     HB

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

DẤU THỜI GIAN

Mênh mang ngọn sóng vô thường
Lang thang dõi dấu áng tường vân trôi
Tôi cời than của lòng tôi
Lửa hương chợt lóe góc trời mờ sao

Dấu thời gian, phút nhiệm mầu
Thấy em là của buổi đầu lệ e.

                                  HB

MẦM

Ô Kìa! Kìa A Lại Da *
Hương duyên mùa cũ nghìn xa bỗng gần
Cây mầm ươm cõi rưng rưng
Nghe đâu xé hạt lệ mừng nứt nanh.

Ồ! con dốc ngược, thôi đành
Lụy trong biển biếc hóa thành phù hư.

                    * Thức thứ 8, còn gọi Tàng thức. Phật
                                                  HB

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Hái một chiếc lá xanh ép vào trang vở cũ, em vô tư tặng người, đâu hay rằng mình đã gieo mầm nắng trong nhau, dẫu leo lét cũng đủ ấm nồng trong le lói tà huy cuối buổi cuộc người.
Đâu rồi xanh xanh lục diệp, đâu rồi chú sâu non- Hay đã thành bướm bay vượt về nguồn nhận lại những dấu yêu đầu đời hồn nhiên với đôi cánh trắng trinh nguyên gắn trên môi nụ cười thiên sứ.
Chiếc lá ép hoen vàng bên tờ giấy ố, tường loang vôi rữa vọng tiếng thời gian. Cũng như tôi em bây giờ còm nhom về chốn cũ, chôn dấu lặt lìa, vọng tưởng non tơ.
Trong màu phai phôi ấy. Em ơi! Hương vẫn còn vương. Chiều vẫn tím ở ngã ba và hương sứ vờn quanh con cầu tỉnh lỵ. Dây cát đằng trỗ hoa màu chờ nhau, bất giác nhớ lời ca hoa rụng ven sông- còn đâu em ơi, còn đâu ánh trăng vàng hôn lên làn tóc rối..*
Tiếng gót giày gõ mồn một. Một mình. Hành lang nội trú hun hút, mắt lạc thần mùa mất nhau.
May mà còn chiếc lá! Chiếc lá khô rom vẫn cất  giữ  dùm ta  tiếng chim thánh thót, ong ong nắng dọi đôi bờ, ủ hương tình nhân thánh khiết. Có phải yêu là không sám hối? Những ngã rẽ chia lìa như cơn mưa rồi tạnh. Mưa nắng chẳng tội tình gì nhau. Một vầng trăng khuyết đâu cần thứ tha. Hãy cho nhau nụ cười điểm bạc. Xin cảm ơn người, chiếc lá tình phai vẫn đượm. Lá ơi , ngủ giấc nồng say.
Ừ thì một cuộc hẹn hò. Cầm trên tay nhành sen búp nở. Hãy gõ, cửa sẽ mở!*. Gió lùa về mát cõi yên bình, dâng tặng đời nhau...

                                                              * Lời Kinh Thánh
                                                               * Nhạc Phạm Duy
                                                                                                              HB

Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

TAN

Một phiến mặt trời chói lọi
Tan trong vạn pháp muôn chiều
Em nghe tiếng gầm rót xuống
Giọt hòa trong màu xanh rong rêu...

                              HB

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

THU

Thôi em,
Mình đã trùng phùng
Đã xao xác lạc, giữa chừng
Quạnh hiu.
Bây giờ,
Lá rụng vàng xiêu
Dám xin
Nửa nụ cười yêu. Thuở nào!

Chỉ là lá cỏ...xôn xao
Để mai đọng giọt sương chao, lặng chờ
Trải lòng, nhặt chút hương tơ
Nương trong tóc thả hững hờ...
Quắt quay

Thôi em ngày chẳng còn dài
Đèn khêu
Giọt cuối mực mài
Chữ
Không

                                          Trong Trường ca RRNC
                                                        HB




Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

SÔNG QUÊ

Mai về xứ Ngãi Xuyên tôi
Hỏi cây cầu cũ còn soi nước đầy
Vạt hồng áo cưới ai bay
Giữ dùm tôi chút những ngày em xưa

Dẫu rằng trăng rụng trong mưa
Chùm hoa tím dại gió đùa nhặt hương
Dặm dài cánh mỏi còn vương
Lá đan bóng rợp vòm truông hững hờ...

                                        HB

Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

ÁO EM VÀNG TỢ RẰM SA XUỐNG ĐỜI

Bồ đề rụng lá hôm qua
Áo em vàng tợ rằm sa xuống đời
Từ ly hạnh ngộ vương rơi
Ngón tay em búng vỡ trời hư không.
   
                                  HB

NHỎ ƠI!

Nhỏ ơi áo lạ tơ trời
Bay qua muôn cõi ngậm lời từ tâm
Bây giờ cho tới trăm năm
Trái tim mộng vẫn nhịp đầm gọi nhau.

Ví bằng sóng lạc bờ xao
Cũng xin nâng lấy ngày trao đã từng
Hai tay cầm nỗi rưng rưng
Như sương lệ buổi lá rừng non tơ.
              Trích trường ca  Rong Chơi Ngày Cũ
                                     HB