Hí trường ướm một chút duyên
Mơ phai mộng huyễn em biền biệt xa
Màn nhung khép. Phố đèn hoa
Xuống vai lau vết lệ nhoà lấm son!
HB
( Hết )
Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015
BA MƯƠI BẢY
Biết người tóc lỡ làng buông
Che con mắt bụp
ướm nguồn lệ đau
Hẳn nghe suối lệ tơ đào
Là sênh phách gõ nhẹ vào
quãng yên.
Che con mắt bụp
ướm nguồn lệ đau
Hẳn nghe suối lệ tơ đào
Là sênh phách gõ nhẹ vào
quãng yên.
BA MƯƠI SÁU
Cuối năm sóng vỗ rì rào
Chướng xô áo lạnh
rụng vào trống không
Tù và rúc thúc bên sông
Dây hoa muống rụi tàn bông tím buồn
Chướng xô áo lạnh
rụng vào trống không
Tù và rúc thúc bên sông
Dây hoa muống rụi tàn bông tím buồn
BA MƯƠI LĂM
Bồ đòan sen nở trầm tư
Bởi sông nên dựng
lớp phù kiều
Đi!
Mấy thu tôi vẫn quay về
Vẫn vàng đêm hắt trăng thề, gọi nhau
Bởi sông nên dựng
lớp phù kiều
Đi!
Mấy thu tôi vẫn quay về
Vẫn vàng đêm hắt trăng thề, gọi nhau
BA MƯƠI BỐN
Dây tơ rối
gút
xích thằng
Cội đa, một cuội, quãng hằng buồn tênh
Chấp tay, niệm nhớ điều quên
Và quên phắt một thảo nguyên tít mù
gút
xích thằng
Cội đa, một cuội, quãng hằng buồn tênh
Chấp tay, niệm nhớ điều quên
Và quên phắt một thảo nguyên tít mù
BA MƯƠI BA
Tạt qua cố quận
một mình
Về,
Đêm đêm trở gối , mộng hình bóng xưa
Rằng sai biệt
Rằng nắng mưa
Biết làm sao để cho vừa vọng tâm.
một mình
Về,
Đêm đêm trở gối , mộng hình bóng xưa
Rằng sai biệt
Rằng nắng mưa
Biết làm sao để cho vừa vọng tâm.
BA MƯƠI HAI
Mây ngàn thả buổi triêu dương
Tiếng chim líu
lảnh
nhớ đồng vụt bay
Rộ vàng, tự tại, đơm đầy
Bờ chân hiển lộ
cõi này hiển linh.
Tiếng chim líu
lảnh
nhớ đồng vụt bay
Rộ vàng, tự tại, đơm đầy
Bờ chân hiển lộ
cõi này hiển linh.
Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015
TỪ QUANG
Có một Dòng Sáng luôn chiếu rọi
mang bình yên chảy vào ba cõi, bất chấp thời không .
Mây, Lá, Thu vàng, Trăng non, Cá hớp và Em-Tôi...
Chấp tay trong Dòng Sáng Tâm Từ. P.N.T.
Nắng xiên mây
Thẳm xanh hồn độ lượng
Trong veo hạt mưa mùa.
Nắng xiên lá
Sáng trưng màu nguyên xuân
Trong veo thu diễm lệ
Nắng xiên gió
Thơm thơm về ba cõi
Em vẫn còn chân sáo hồn nhiên.
Nắng xiên trăng
Huyền diệu thượng tuần
Vàng tơ cá hớp.
Nắng xiên áo
Mùa đương thì, tinh khôi
Ngẩn ngơ hồi trống ngực
Lá buông mình!
Nắng xiên tôi
Vươn vai ngày chim hót
Từ Quang.
06.2015
Hồng Băng
mang bình yên chảy vào ba cõi, bất chấp thời không .
Mây, Lá, Thu vàng, Trăng non, Cá hớp và Em-Tôi...
Chấp tay trong Dòng Sáng Tâm Từ. P.N.T.
Nắng xiên mây
Thẳm xanh hồn độ lượng
Trong veo hạt mưa mùa.
Nắng xiên lá
Sáng trưng màu nguyên xuân
Trong veo thu diễm lệ
Nắng xiên gió
Thơm thơm về ba cõi
Em vẫn còn chân sáo hồn nhiên.
Nắng xiên trăng
Huyền diệu thượng tuần
Vàng tơ cá hớp.
Nắng xiên áo
Mùa đương thì, tinh khôi
Ngẩn ngơ hồi trống ngực
Lá buông mình!
Nắng xiên tôi
Vươn vai ngày chim hót
Từ Quang.
06.2015
Hồng Băng
TUỆ NHƯ: CUỘC RONG CHƠI TỪ ĐỘ (tiếp theo)
Tôi có chút duyên may được đọc một phần trong tập Chơn Lý của Minh Đăng Quang, vị Tổ sư Khất sĩ Việt Nam, đã để lại trong lòng mình niềm tôn kính tuyệt đối. Ở đó, tôi nghe lại lời giảng của Người. Tâm tịnh tức pháp tịnh, nay được hoá thành thơ :
" Cánh hoa chơn lý thơm đầy
Tâm kia thanh tịnh, cõi này trang nghiêm"
Tâm ấy đã biến cằn khô, hoang mạc thành:
"Giờ đây đâu cũng sông Hằng
" Cũng non Tuyết lãnh, cũng trăng dịu huyền"
Cánh chim Phượng Hoàng ấy lướt ngàn mây, hay sự hoá thân ấy chính là pháp thân.
Cuộc người vốn đầy trắc ẩn, có một sức hành nghiệp lực ẩn chìm trong Tàng thức, Nghiệp đợi chút duyên để hiện hành. Đọc Gọi Em: Lóng lánh lời kinh Bát Nhã. Ở đó có bóng đang tiền trần, con tằm bên chiếc lá dâu xanh, bụi và hạt ngọc.
" Gió lùa hạt bụi về non
"Hào quang kết tụ Ngọc tròn kim cương"
Có một xác tín rằng- Nghiệp kia cũng là hư huyễn! Sự xác tín ấy như ngọn hải đăng sáng soi, củng cố niềm tin sạch nghiệp. Muốn vậy:
"Xin em quẳng gánh vô thường"
Từ đó, vượt lên cái nhìn tục đế, chân đế và nhận ra rằng pháp giới này là biến hiện tương ưng, là như huyễn:
"Sắc không nào chẳng mang hình huyễn như"
Hay:
"Đâu đâu cũng Phật, vượt ngoài sắc không"
Xếp lại xấp bản thảo, giờ đây trong tôi vẫn hiển hiện người lãng tử năm nào, vẫn vai nghiêng áo
bụi, giữa đêm trường tỉnh giấc:
"Giấc mơ tỉnh giữa đêm trường
Áo trầm luân trắng mười phương tâm hồng"
Lời giới thiệu trên đây ví như ngọn gió.
Nó có đem lại sự tươi mát, ngát hương nào đó chẳng qua vì từ vườn cây mà Thầy Tuệ Như đã dầy công vun trồng. Hay nói một cách khác, những con chữ đã trỗ bông, tỏa hương .. dâng tặng niềm an lạc đến với mọi người.
Trà Vinh, 01g 14.07.2015
Hồng Băng
" Cánh hoa chơn lý thơm đầy
Tâm kia thanh tịnh, cõi này trang nghiêm"
Tâm ấy đã biến cằn khô, hoang mạc thành:
"Giờ đây đâu cũng sông Hằng
" Cũng non Tuyết lãnh, cũng trăng dịu huyền"
Cánh chim Phượng Hoàng ấy lướt ngàn mây, hay sự hoá thân ấy chính là pháp thân.
Cuộc người vốn đầy trắc ẩn, có một sức hành nghiệp lực ẩn chìm trong Tàng thức, Nghiệp đợi chút duyên để hiện hành. Đọc Gọi Em: Lóng lánh lời kinh Bát Nhã. Ở đó có bóng đang tiền trần, con tằm bên chiếc lá dâu xanh, bụi và hạt ngọc.
" Gió lùa hạt bụi về non
"Hào quang kết tụ Ngọc tròn kim cương"
Có một xác tín rằng- Nghiệp kia cũng là hư huyễn! Sự xác tín ấy như ngọn hải đăng sáng soi, củng cố niềm tin sạch nghiệp. Muốn vậy:
"Xin em quẳng gánh vô thường"
Từ đó, vượt lên cái nhìn tục đế, chân đế và nhận ra rằng pháp giới này là biến hiện tương ưng, là như huyễn:
"Sắc không nào chẳng mang hình huyễn như"
Hay:
"Đâu đâu cũng Phật, vượt ngoài sắc không"
Xếp lại xấp bản thảo, giờ đây trong tôi vẫn hiển hiện người lãng tử năm nào, vẫn vai nghiêng áo
bụi, giữa đêm trường tỉnh giấc:
"Giấc mơ tỉnh giữa đêm trường
Áo trầm luân trắng mười phương tâm hồng"
Lời giới thiệu trên đây ví như ngọn gió.
Nó có đem lại sự tươi mát, ngát hương nào đó chẳng qua vì từ vườn cây mà Thầy Tuệ Như đã dầy công vun trồng. Hay nói một cách khác, những con chữ đã trỗ bông, tỏa hương .. dâng tặng niềm an lạc đến với mọi người.
Trà Vinh, 01g 14.07.2015
Hồng Băng
Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015
TUỆ NHƯ: CUỘC RONG CHƠI TỪ ĐỘ...
Thật vinh dự khi được viết đôi dòng giới thiệu những trang thơ của Thầy Tuệ Như, một thiền sư mà tôi từng có duyên sơ ngộ
Và cũng thật băn khoăn, ái ngại.. Liệu cái biết của mình có chỉ ra được những điều mà Thầy tâm đắc?
Thôi thì, thử làm một ngọn gió...
Ta từ mấy ngõ hoang sơ
Trên vai áo bụi
Qua bờ ngắm trăng.
Gió đi qua mười bốn con chữ, ngập ngừng rằng: Ở đó, có cát bụi trần ai, có vầng trăng treo trên đỉnh Lăng Già..thi ảnh ấy đã lưu lại trong tôi một lãng tử đang chu du với cái Ta Tự Tại bên Biển Trần Khổ...
Có lẽ, với người lãng tử ấy, từ Nương đến Buông không còn là vấn đề quan ngại bởi bên cạnh sự dấn thân, Người còn có hành trang thiết thực luôn hiện diện : Tâm Vô Lượng.
Vâng, âm vang của ngữ ngôn như hồi chuông ngân dài, như trải lòng ra, nghiêng nghiêng bên dòng nhân thế." Mái chùa nghiêng- Nghiêng xuống hồn dâu bể" như để lắng nghe, sẻ chia, vỗ về, che chở...và an nhiên trước " Lá thay mùa, thong thả nắng lên cao".
Bài thơ Rồi Một Chiều mang hơi hướm cổ thi, hướng cái nhìn trang nghiêm vô phân biệt, trong cõi vô thường. Trải lòng ra với niềm bao dung đơm đầy ý Phật. Thanh thoát, nhẹ nhàng, man mác .. và không chỉ đơn thuần suy lý mà hoá hiện, chắt lọc từ trải nghiệm- cái trải nghiệm trên bước đường tiến tu, du hoá.
Và cũng là một cuộc rong chơi.
Cũng là nương dòng vô thường để lắng nghe tiếng vọng trần lao.. và dang tay dắt dìu chúng sinh đang ngụp lặn trong dòng sinh tử. Cũng ở đó, ta mới trực nhận ra rằng- trong những dòng lệ bi thương hay nụ cười rạng rỡ.. xuất phát từ Tâm Tịch Lặng để trở về với Tâm Tịch lặng.
" Vẫn chiếc áo lỳ năm tháng cũ
Vẫn đề thơ hát khúc vô thường"
để rồi:
" Nghe Tâm kinh chuyển, tỏ tình dặm xưa"
Vâng, sự nhập thế ấy là cách duy nhất dung thân đạt đạo.
( Còn tiếp)
Và cũng thật băn khoăn, ái ngại.. Liệu cái biết của mình có chỉ ra được những điều mà Thầy tâm đắc?
Thôi thì, thử làm một ngọn gió...
Ta từ mấy ngõ hoang sơ
Trên vai áo bụi
Qua bờ ngắm trăng.
Gió đi qua mười bốn con chữ, ngập ngừng rằng: Ở đó, có cát bụi trần ai, có vầng trăng treo trên đỉnh Lăng Già..thi ảnh ấy đã lưu lại trong tôi một lãng tử đang chu du với cái Ta Tự Tại bên Biển Trần Khổ...
Có lẽ, với người lãng tử ấy, từ Nương đến Buông không còn là vấn đề quan ngại bởi bên cạnh sự dấn thân, Người còn có hành trang thiết thực luôn hiện diện : Tâm Vô Lượng.
Vâng, âm vang của ngữ ngôn như hồi chuông ngân dài, như trải lòng ra, nghiêng nghiêng bên dòng nhân thế." Mái chùa nghiêng- Nghiêng xuống hồn dâu bể" như để lắng nghe, sẻ chia, vỗ về, che chở...và an nhiên trước " Lá thay mùa, thong thả nắng lên cao".
Bài thơ Rồi Một Chiều mang hơi hướm cổ thi, hướng cái nhìn trang nghiêm vô phân biệt, trong cõi vô thường. Trải lòng ra với niềm bao dung đơm đầy ý Phật. Thanh thoát, nhẹ nhàng, man mác .. và không chỉ đơn thuần suy lý mà hoá hiện, chắt lọc từ trải nghiệm- cái trải nghiệm trên bước đường tiến tu, du hoá.
Và cũng là một cuộc rong chơi.
Cũng là nương dòng vô thường để lắng nghe tiếng vọng trần lao.. và dang tay dắt dìu chúng sinh đang ngụp lặn trong dòng sinh tử. Cũng ở đó, ta mới trực nhận ra rằng- trong những dòng lệ bi thương hay nụ cười rạng rỡ.. xuất phát từ Tâm Tịch Lặng để trở về với Tâm Tịch lặng.
" Vẫn chiếc áo lỳ năm tháng cũ
Vẫn đề thơ hát khúc vô thường"
để rồi:
" Nghe Tâm kinh chuyển, tỏ tình dặm xưa"
Vâng, sự nhập thế ấy là cách duy nhất dung thân đạt đạo.
( Còn tiếp)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)