Líu lo chuyền hát mướt xanh
Lòng Trong
Dâng tặng
Sá thành hoại chi
Nhớ em đầy buổi tà huy
Là tay cầm lấy xuân thì. Giờ đây.
HB
Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015
SÁU
Có con bướm lạc bên đường
Lần theo gió ngát, bóng hường nhan bay
Em xưa cuối buổi cạn ngày
Lá tre mực tím nguệch vài nét thanh
HB
Lần theo gió ngát, bóng hường nhan bay
Em xưa cuối buổi cạn ngày
Lá tre mực tím nguệch vài nét thanh
HB
NĂM
Cũng là bụi bướm đong đưa
Lốc xô nẽo ấy bão đùa cội nghiêng
Lặng theo nhịp võng ngoan hiền
Thời gian xanh cảo qua miền nức hương
HB
Lốc xô nẽo ấy bão đùa cội nghiêng
Lặng theo nhịp võng ngoan hiền
Thời gian xanh cảo qua miền nức hương
HB
BỐN
Mang hương rải khắp tư bề
Ngàn phương gió tụ đi về hiến dâng
Ròng phơi đất mịn bờ sông
Phù sa óng mỡ tím mồng tơi xưa.
HB
Ngàn phương gió tụ đi về hiến dâng
Ròng phơi đất mịn bờ sông
Phù sa óng mỡ tím mồng tơi xưa.
HB
BA
Đường thôn lắng đọng câu hò
Vòm truông tre mượt cánh cò nhẹ bay
Chan lòng tịnh lạc. Ngày nay
Thấy em trải tóc hong ngòai hiên quê.
HB
Vòm truông tre mượt cánh cò nhẹ bay
Chan lòng tịnh lạc. Ngày nay
Thấy em trải tóc hong ngòai hiên quê.
HB
HAI
Khuya trời trắng đục mù sương
Giọt rơi thánh thót trên đường nguyên trinh
Ơn cao, con nắng yên bình
Lóe lên ngàn sáng sóng tình nhấp nhô.
HB
Giọt rơi thánh thót trên đường nguyên trinh
Ơn cao, con nắng yên bình
Lóe lên ngàn sáng sóng tình nhấp nhô.
HB
MỘT
Đạp ngàn hoa cỏ vô tâm
Dấu ghi oan khuất?
Trăng rằng gió xua
Cười, chim nhặt chút cỏ thừa
Nắng xanh, vàng sợi, ấm vừa uyên ương.
HB
Dấu ghi oan khuất?
Trăng rằng gió xua
Cười, chim nhặt chút cỏ thừa
Nắng xanh, vàng sợi, ấm vừa uyên ương.
HB
BẢN THẢO LỤC BÁT
LỜI NGỎ
..An trụ pháp Không, ví như mây bay qua núi.
Thấm thía lời kinh, lóe lên trong tôi mấy dòng lục bát.
Mây bay
Tụ núi
Mây về
Mai tan
Dong ruỗi chẳng thề hẹn non
Thưa người một ánh trăng con
Hồn nhiên soi chiếu viên tròn hằng sa.
HB
Và như thế, tôi tiếp tục ngụp lặn trong suối nguồn ấy.
Chưa sắp xếp lại để liền mạch, tôi ghi lại, như một bản thảo.
Khi hội đủ nhân duyên, chắc chắn bản thảo sẽ hòan thành.
Tràvinh, xuân Ất Mùi. 2015
Hồng Băng
..An trụ pháp Không, ví như mây bay qua núi.
Thấm thía lời kinh, lóe lên trong tôi mấy dòng lục bát.
Mây bay
Tụ núi
Mây về
Mai tan
Dong ruỗi chẳng thề hẹn non
Thưa người một ánh trăng con
Hồn nhiên soi chiếu viên tròn hằng sa.
HB
Và như thế, tôi tiếp tục ngụp lặn trong suối nguồn ấy.
Chưa sắp xếp lại để liền mạch, tôi ghi lại, như một bản thảo.
Khi hội đủ nhân duyên, chắc chắn bản thảo sẽ hòan thành.
Tràvinh, xuân Ất Mùi. 2015
Hồng Băng
Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015
LỜI BẠT
MẶC PHƯƠNG TỬ
LÃNG ĐÃNG BÊN TRỜI VIỄN MỘNG
( Hồng Băng )
Sương mù. Trắng đục. Cõi huyền ảo lung linh phả lên dòng đời một làn hơi đối đải, trong mỗi cuộc người.
Đứng trên cao ốc, thành phố về đêm hào nhóang, diễm lệ sắc màu
Xuống.
Nhập vào dòng luân lạc ấy, tanh tửi oi nồng mùi mồ hôi, phấn sáp..điêu tàn trong lam lủ
Cũng may còn có cõi người. Cám ơn màn sương mù đục để ta còn nhận ra rằng- Cần lắm những bước đi thăng bằng trong gập ghềnh thế sự.
Cám ơn cái cõi ta bà ngập ngụa..để người còn có nơi dong ruỗi, phất phơ ánh đạo vàng, màu tỏ ngộ, cái màu lay lắt lòng người, giục giã lòng người tìm về dòng suối tịnh chân, gột rữa, hiển lộ chân tâm.
Cuộc người, Ồ! những bước viễn du đầy thú vị. Không hẵn chỉ những kỳ hoa, cũng có những bụi cỏ dại, không tên, xanh ngời sắc thắm là sinh lòng tịnh lạc. Mo81i hay rằng dục sinh dục tuyệt tùy cộng hay vô trú.
Ngay trong sinh đã có mầm tuyệt diệt. Phương cách trưởng dưỡng là gì nếu như không phải là những cánh cò, yên bình xoải cánh bay về chôn chúng đã ra đi?..
Nước vốn có tánh chảy. Cũng vậy, tâm hạnh yêu thương, hiếu để vốn không cần thêm bất cứ điều kiện gì. Vắng Hiếu, cuộc đời biến dạng, một dạng của địa ngục.!
Thi hóa, văn chương hóa, một cách làm mới kinh Phật, đa phần là kinh Pháp Cú- Mặc Phương Tử dẫn dắt người đọc vào vườn hoa ngôn ngữ, dẫu vốn phù phiếm nhưng cũng khơi gợi ánh hào quang Phật tính trong sâu thẵm chính mình.
Bàng bạc Tứ Diệu, óng ánh từ 37phẩm đến Bát Chánh, hiện tiền, duy lưu chánh niệm..đạt được sự tỉnh giác trong mọi hòan cảnh- Hãy đối diện vối thế gian này và buông bỏ nó. Nhập và Buông.
Vâng, Bây giờ, Ở đây. Niềm hạnh phúc tôi đang cầm trên tay là quan trọng nhất trong dòng đời đầy bất trắc này, thậm chí nó cần thiết hơn cả những gì tốt đẹp mà tôi sẽ có hoặc sau khi tôi qua đời. Mọi sự viễn vông là biểu hiện của yếu đuối, của thất bại. Đức Từ tôn đã mở cổng và bạn đã thấy con đường. Bạn hãy đi theo cách của chính mình với lòng tự tin, với ngọn lửa đang cháy bỏng. Như Lai ở cùng khắp.." Mười con nhạn trắng về tha, Như Lai thường trụ trên tà áo em" ( Phạm Thiên Thư- Động Hoa Vàng)
Có chỗ nào ngoài Tâm đâu. Hãy kính cẩn thắp hương với vị Bồ Tát trong chính mình.
Đọc Mặc Phương Tử, hiểu thêm về cách nhập thế và tùy biến.
...Có một người đi tìm tâm tịnh lạc ẩn dụ qua đóa sen xanh giữa vô thường sinh diệt và ngộ ra rằng, trái tim bồ tát không chỉ ở đóa hoa tơ tưởng..
Nhắm mắt lại, tôi thấy đàn cá con chụm đầu, quẫy đuôi..giữa mênh mông trời nước, hiền hiện trong ấy là hình ảnh của đóa hoa sen xanh khác, xòe cánh như đang nở nụ cười Maha Ca Diếp.
Chấm dứt bài viết này, trong tôi còn lãng đãng
Phật đâu tọa tòa sen vàng ngất nghễu
..Trong lòng đời
Lòng Phật vẫn mênh mông
(
MPT. Phật tọa tòa sen xanh)
Tràvinh, ngày cuối năm Giáp Ngọ
Hồng Băng
.
LÃNG ĐÃNG BÊN TRỜI VIỄN MỘNG
( Hồng Băng )
Sương mù. Trắng đục. Cõi huyền ảo lung linh phả lên dòng đời một làn hơi đối đải, trong mỗi cuộc người.
Đứng trên cao ốc, thành phố về đêm hào nhóang, diễm lệ sắc màu
Xuống.
Nhập vào dòng luân lạc ấy, tanh tửi oi nồng mùi mồ hôi, phấn sáp..điêu tàn trong lam lủ
Cũng may còn có cõi người. Cám ơn màn sương mù đục để ta còn nhận ra rằng- Cần lắm những bước đi thăng bằng trong gập ghềnh thế sự.
Cám ơn cái cõi ta bà ngập ngụa..để người còn có nơi dong ruỗi, phất phơ ánh đạo vàng, màu tỏ ngộ, cái màu lay lắt lòng người, giục giã lòng người tìm về dòng suối tịnh chân, gột rữa, hiển lộ chân tâm.
Cuộc người, Ồ! những bước viễn du đầy thú vị. Không hẵn chỉ những kỳ hoa, cũng có những bụi cỏ dại, không tên, xanh ngời sắc thắm là sinh lòng tịnh lạc. Mo81i hay rằng dục sinh dục tuyệt tùy cộng hay vô trú.
Ngay trong sinh đã có mầm tuyệt diệt. Phương cách trưởng dưỡng là gì nếu như không phải là những cánh cò, yên bình xoải cánh bay về chôn chúng đã ra đi?..
Nước vốn có tánh chảy. Cũng vậy, tâm hạnh yêu thương, hiếu để vốn không cần thêm bất cứ điều kiện gì. Vắng Hiếu, cuộc đời biến dạng, một dạng của địa ngục.!
Thi hóa, văn chương hóa, một cách làm mới kinh Phật, đa phần là kinh Pháp Cú- Mặc Phương Tử dẫn dắt người đọc vào vườn hoa ngôn ngữ, dẫu vốn phù phiếm nhưng cũng khơi gợi ánh hào quang Phật tính trong sâu thẵm chính mình.
Bàng bạc Tứ Diệu, óng ánh từ 37phẩm đến Bát Chánh, hiện tiền, duy lưu chánh niệm..đạt được sự tỉnh giác trong mọi hòan cảnh- Hãy đối diện vối thế gian này và buông bỏ nó. Nhập và Buông.
Vâng, Bây giờ, Ở đây. Niềm hạnh phúc tôi đang cầm trên tay là quan trọng nhất trong dòng đời đầy bất trắc này, thậm chí nó cần thiết hơn cả những gì tốt đẹp mà tôi sẽ có hoặc sau khi tôi qua đời. Mọi sự viễn vông là biểu hiện của yếu đuối, của thất bại. Đức Từ tôn đã mở cổng và bạn đã thấy con đường. Bạn hãy đi theo cách của chính mình với lòng tự tin, với ngọn lửa đang cháy bỏng. Như Lai ở cùng khắp.." Mười con nhạn trắng về tha, Như Lai thường trụ trên tà áo em" ( Phạm Thiên Thư- Động Hoa Vàng)
Có chỗ nào ngoài Tâm đâu. Hãy kính cẩn thắp hương với vị Bồ Tát trong chính mình.
Đọc Mặc Phương Tử, hiểu thêm về cách nhập thế và tùy biến.
...Có một người đi tìm tâm tịnh lạc ẩn dụ qua đóa sen xanh giữa vô thường sinh diệt và ngộ ra rằng, trái tim bồ tát không chỉ ở đóa hoa tơ tưởng..
Nhắm mắt lại, tôi thấy đàn cá con chụm đầu, quẫy đuôi..giữa mênh mông trời nước, hiền hiện trong ấy là hình ảnh của đóa hoa sen xanh khác, xòe cánh như đang nở nụ cười Maha Ca Diếp.
Chấm dứt bài viết này, trong tôi còn lãng đãng
Phật đâu tọa tòa sen vàng ngất nghễu
..Trong lòng đời
Lòng Phật vẫn mênh mông
(
MPT. Phật tọa tòa sen xanh)
Tràvinh, ngày cuối năm Giáp Ngọ
Hồng Băng
.
Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014
VÔ THƯỜNG MỘT ÁNG MÂY TRÔi
Nhớ trường tôi, dựa biển
Bụi mù theo chuyến xe trưa
Hạt phiêu lãng rụng xuống vừa cuộc đi
Ngõ ba tình rụng, phân kỳ
Thẳm đêm lụn dọi một vì sao băng.
Nâng ly uống cạn. Cung trầm
Rồi thôi, thôi nhé vũng đầm hường nhan
Xin gom tóc kẹp, bẽ bàng
Thề xưa xỏa óng dấu ngàn sóng trôi.
Vô thường một áng mây trôi
Vườn sau trái ửng và tôi nương mình.
HB
Bụi mù theo chuyến xe trưa
Hạt phiêu lãng rụng xuống vừa cuộc đi
Ngõ ba tình rụng, phân kỳ
Thẳm đêm lụn dọi một vì sao băng.
Nâng ly uống cạn. Cung trầm
Rồi thôi, thôi nhé vũng đầm hường nhan
Xin gom tóc kẹp, bẽ bàng
Thề xưa xỏa óng dấu ngàn sóng trôi.
Vô thường một áng mây trôi
Vườn sau trái ửng và tôi nương mình.
HB
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)