CUỐI NĂM NGỒI ĐỌC
THƠ TÌNH NGUYỄN TẤT NHIÊN
Cuối năm ngồi đọc thơ tình
Tất nhiên em vẫn một mình, không như
Chẳng lần tay dở trang thư
Mà sao nét tím buồn như đã từng.
Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên www.tongphuochiep
Bây giờ buổi gió tàn đông
Ngây ngây tháng rụng năm chồng chất cao
Chớm xuân nồng nắng, hanh hao
Cớ chi áo mỏng em vào tuổi tôi!
Và mai, cuối nẽo mê đời
Gã cùng tử bỗng vỡ lời gió bay
Nếu như còn có cuộc này
Vẫn vấp tóc mượt ngã nhòai trăm năm
Để buồn để thức bên trăng
Để con nước ngược chậm phăng đích buồn
Giọt mòn đá mỏn hoàng hôn!
HB
Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014
Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014
HỎI
Đêm nay mặt trời đi vắng
Sáng mai vầng trăng ngủ vùi
Đừng hỏi chúng về đâu
Hãy thắp lên ngọn nến
Hãy thổi tắt ngọn nến
Khiêm cung bốn mùa luân vũ
Đừng hỏi chúng buồn hay vui
Khẻ rút kiếm gọt từng cọng cỏ
Mặt trời sáng lóa lau khô giọt mồ hôi
Ở trong ánh sáng rạng ngời
Tôi, Em ngày chạm ngõ.
31.12.2013
HB
Sáng mai vầng trăng ngủ vùi
Đừng hỏi chúng về đâu
Hãy thắp lên ngọn nến
Hãy thổi tắt ngọn nến
Khiêm cung bốn mùa luân vũ
Đừng hỏi chúng buồn hay vui
Khẻ rút kiếm gọt từng cọng cỏ
Mặt trời sáng lóa lau khô giọt mồ hôi
Ở trong ánh sáng rạng ngời
Tôi, Em ngày chạm ngõ.
31.12.2013
HB
Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013
HỒNG BĂNG VÀ NHỮNG DIỆN MẠO ẨN HIỆN
TRẦN YÊN THẢO
![]() |
| Nhà thơ Trần Yên Thảo và HB |
Không
đố kỵ tháp ngà, nhưng cũng không lìa xa quê mùa dân dã. Hồng Băng lúc nào cũng
đưa cảnh giới “Vô phân biệt và vô sai biệt” thể nhập từng ngộ cảnh đời thường.
Những trang bản
thảo đã giúp tôi phát hiện một phẩm cách khiêm cung thầm lặng của Hồng Băng.
Anh không hề coi thường mỗi ngọn rau tấc đất, vì đó là một trong những yếu tố
làm thành lịch sử loài người. Anh cũng không hề đem những con đường mòn lầy lội
gập ghềnh sánh với siêu xa lộ, vì nơi đó từng in những vết chân sớm sủa của
lịch sử loài người. Anh cũng không hề vô tâm trước những nấm mộ, vì bên dưới
mỗi mộ bia đều cất đựng một phần lịch sử loài người.
Thơ Hồng Băng
thường cho tôi cảm giác, hình như ý tưởng cốt lõi vẫn còn ẩn núp đâu đó bên
ngoài ngữ ngôn văn tự. Có lẽ do tấm lòng trĩu nặng trước mọi ngộ cảnh, nên anh
thường khi thất vọng trước sự hạn hẹp của văn tự. Cũng tất nhiên thôi! Vì “Ý
tại ngôn ngoại” bao giờ cũng là cảnh giới tầm cao của cả kinh điển lẫn thi ca.
Tất cả đều là diện
mạo đặc thù, khi ẩn khi hiện, trong thơ Hồng Băng. Tôi thấy sao nói vậy. Không
dám nói nhiều, vì lắm lời rất dễ bị sáo rỗng.
Trần
Yên Thảo
SaiGon, tháng 8. 2013.
GIÓ NGHÌN THU THỔI TẠT THIÊN THU
NGÔ NGUYÊN NGHIỄM
![]() |
| Nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm |
Nhiều lúc, tôi
có ấn tượng khác với những nhà phê bình nhận định thường phong thánh cho chính
thi sĩ . Có thể, họ nhìn thơ qua góc cạnh của bản thể người sáng hóa, nhưng
theo tôi Thơ khác gì không, hay cũng chỉ là sự liên tưởng phát sinh không theo
dòng chảy sinh học, mà nẩy nở từ nhân quả có tiền thân mới hóa hiện hậu
thân.Thơ là hóa thân tiền kiếp của từng giây phút thi sĩ hiện hữu cảm nhận mà
hình thành. Chính vì vậy, nghệ sĩ hiện thân như một truyện cổ tích, chàng trai
mang nặng trong não cân một kho tàng hoàng kim, có dịp cứ vắt ra từng mảnh vàng
cung hiến cho nhân gian. Thời gian cứ lũ lượt trôi qua như những đám mây hư
huyễn, kho tàng lần lượt vơi cạn, thì kiếp hóa sinh người thơ chỉ còn dư âm “ gió nghìn thu thổi tạt thiên thu”. Vời
vợi nghìn trùng xa cách, mà thơ cũng sẽ là vật thể ngôn ngữ vưởng vất linh hồn
sáng hóa, ẩn hiện chờ người hữu duyên , bởi vì rảnh đâu :
Y bát đâu mà trải lòng ra
Không-không núi trụ ngưỡng trăng tà
Một tí huỳnh hôn bay phất phưởng
Đêm về đợi sáng cát mù sa
Cái nhìn như trên, hóa ra thi sĩ khác gì người
người giữ cầu, chờ đón ngọn thu phong và lữ khách phương xa trở về. Ngàn dặm
phong sương vắt lên vai áo vừa giũ sạch trên từng nhịp cầu, và người thi nhân
gom góp lại thành thơ dán lên thành cầu của điếu kiều, hầu mong để lại mai sau:
Lênh đênh để thấy dòng vô tận
Gió nghìn thu thổi tạt thiên thu
Lênh đênh để thấy vầng trăng cũ
Soi trập trùng kiếp núi phù hư
Quả thật, người
thơ đã trùng trùng lao mình vào không gian tương hợp mà hóa thân. Nên cái tâm
và ý hòa đồng, chập chùng hình bóng xao xác kỳ diệu giữa hoàng hôn. Thần và khí
hóa hiện rực rỡ sắc màu của những chiếc cầu vồng kỳ bí lờ lững giữa thơ và trời
đất mênh mang.
Trải qua, gần
nửa thế kỷ sáng tạo, thi nhân nầy vẫn như cánh chim khổng tước ngậm thơ như
chôn chặt định mệnh dào dạt chân khí, thổi vào thơ thứ ánh sáng phi thường. Ánh
sáng thơ kỳ diệu đầy sáng thể của vũ trụ riêng biệt, không trùng lấp vào thế
giới thơ khác, mà chỉ riêng mình lập thể quyền năng “ mời thiên thu đến vờn say ánh vàng”.
Sự tuyệt diệu
trong sáng tác, nhập thân hóa hiện, phải chăng đến lúc nào đó không còn phân
biệt thơ với thi nhân, khác gì Trang Tử trong huyễn hóa không biết bướm là mình
hay mình đang hóa bướm.Quả thật, thiên địa nhân như nhất- nên nhà thơ không còn
giai đoạn mò mẫm với trăng, với gió, với đạo và đời. Mà hình như là một viên
khảo cổ lão luyện nhìn đất biết cõi sống, nhìn đá mà đón bắt thời gian diệu vợi
đã trôi qua.
Tôi trầm ngâm
trước nhiều tập thơ của thi sĩ, nên bước tiến thoái trong thơ của cố nhân, quả
thật định được vị trí mà người đang ngất ngưởng trước sáng tác mình và trong
vườn hoa văn học.Nên khi viết cho người, tôi nhớ đã nhận định rằng, tư tưởng
đến với thơ thường có một sự đột biến khiến dòng thơ băng ngang những lộ trình
có lúc ngộ nhận không bình thường.Thơ bay nhảy như một khúc biến tấu không nằm
trong trường canh vạch sẵn.Bởi hướng thơ đi trong liên tưởng bất chợt, khiến
hình ảnh đột biến nằm ngoài cõi thường trụ vậy:
Tôi đi loanh quanh kiếp người như dẫm chân
cằn cũ
Chẳng được cây số nào
Không nhận mặt cánh hoa
( Trên tay Ca Diếp Ma Ha )
……………………………
Đi loanh quanh bên một kiếp người
Thấy thời gian mang hình vỏ trứng rạn
Tôi ngờ ngợ
Tự cứu chuộc lấy tôi
Lửa từ bi ấm nóng
Từ bài thơ tình tinh khôi
Thật ra, thơ
người quả tình thấm đẫm nét không tưởng, bất chợt hiển thị trên từng câu thơ
đột biến nằm ngoài nét nhìn thường thấy trong những hướng thơ quanh ta…Vì vậy,
trong hứng khởi tuyệt diệu như vậy, nhiều lúc lại là phong cảnh rạng rỡ biến
hóa khôn cùng.Mà từ cái nhìn nhị nguyên, âm dương lưỡng cực như:
Gió có thể đưa hương
Đi và đến
Mất và được
Mộng và thực
Đôi bờ
Thì đột biến quy
về bản thể, giữa những vết rạn trùng trùng trở lại sơ nguyên:
Tôi gục đầu đè lên tiếng nấc
Nghe vai nặng
Chính mình
Hình ảnh đó, như
nói ở phía trên là “Tôi ngờ ngợ/Tự cứu
chuộc lấy tôi”.Cái lạ trong đột biến uyển chuyển thay đổi trạng thái, phải
chăng là phương cách hòa quyện tinh khí thần của Lão đạo? Dù sao, cũng nhận
thấy cái lạ khi sáng tác như vậy đã khiến thơ có nét hóa hiện kỳ vĩ, phong nhã
như tiếng gọi của chiếc phong linh trước cái chào mời kỳ xảo của gió mây. Hay
lại là, âm hưởng thu phong đầy đạo vị của rừng tre xào xạc trước bước thiên thu
vô thường vậy…
NGÔ NGUYÊN
NGHIỄM
(Ý niệm về tập LỬA HƯƠNG MÙA CŨ , thơ HỒNG BĂNG, sắp xuất bản)
Mùa Thu Quý Tỵ, bên Thư Trang Quang Hạnh.
Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013
VỖ BỒN CA
Chắc là hoa của tiền duyên
Đường thiên lý mõi, nỗi niềm quan san
Sớm khuya đại mộng nở tàn
Vọng âm ngàn lũng khe tràn gọi nhau
Bướm Trang gá ngọn ba đào
Vỗ bồn ca một khúc vào uyên nguyên.
HB
Đường thiên lý mõi, nỗi niềm quan san
Sớm khuya đại mộng nở tàn
Vọng âm ngàn lũng khe tràn gọi nhau
Bướm Trang gá ngọn ba đào
Vỗ bồn ca một khúc vào uyên nguyên.
HB
TỊNH MAI
TỊNH MAI
Ảnh Trương Văn Phú
"Thưa rằng ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân"
Bùi Giáng- Mưa Nguồn.
Rằng mai bỏ phố ngược rừng
Nương ngàn xanh vốn đã từng chạm tay
Suối nguồn nở đóa vàng mai
Trỗ hương tịnh lạc ngát ngày hòan nguyên.
HB
Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013
XUÂN THA HƯƠNG
Ảnh Yên Dạ Thảo
Tặng những người thân trong gia đình tôi
với nỗi lòng xa quê nhớ Tết.
" Một thóang xao lòng nơi bến lạ
Tôi nằm ôm chặt tuổi thơ tôi
Sợ bay đi hết điều tôi cố..
..Giữ lại cho lòng đở cút côi"
Đã trót cưu mang đời viễn xứ
Trùng khơi khắc khoải nhớ quê nhà
Cây rơm đụn khói sương chiều phủ.
Gáo nước, mái đầm..mờ mịt xa.
Vẫn rực đồng xưa điên điển nở
Lúa mùa cong ngọn ngát đường trăng
Chèo ai khỏa nước mênh mông , nhớ..
Hát hộ rằng tôi khúc viễn hành.
Tôi nhớ trường làng, ông giáo cũ
Ê a tiếng trẻ ráp vần xuôi
Cây đa phủ cả thời thơ ấu
Tiếng trống trường che suốt cuộc đời.
Bây giờ rưng rưng đời cô lữ
Thèm hương làng, nhớ cố nhân xa
Thấy chuyến phà đêm neo bến vắng
Rặng bần đom đóm hội mùa hoa.
Thắp nén tâm hương, không khói tỏa
Sao nghe trong mắt lệ nhòe cay
Cúi mặt nghẹn ngào mơ gió Tết
Hẹn lòng mai lại giáp mùa Mai.
HB
Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013
MÙA XUÂN VÀ TÔI
tongphươchiepvinhlong
Buông tay , vương nụ cười Ảnh Trương Văn Phú.2014
Vàng rơi rơi hồn nhiên
Rưng rức tách chồi nụ
Xòe hoa xuân đòan viên.
Trời thanh thanh thuần khiết
Giống em ngày đôi mươi
Sông đầy vơi lẵng lặng
Sợi tóc thương tay người.
Đất nở đóa thuần tịnh
Nắng nheo nheo thật gần
Như xanh hơn màu cỏ
Thơm thơm hương tình nhân.
Vàng bay bay , bay bay
Ngõ chia ly diệu kỳ
Lắt lay vờn trong gió
Hót gì mùa thiên di.
Cánh mai tôi theo gió
Rụng vàng sân nhà em
Cuộc từ ly vạn cổ
Rụng xuống và sinh sôi.
HB
VƯỜN XUÂN
Tranh thơ Yên Dạ Thảo
Tặng anh Phong Tâm và các bằng hữu
nhân chuyến đi Cái Mơn, Bến Tre
Tôi từ buổi lá vàng bay
Duỗi rong theo gió xuân dài kiền nguyên*
Vườn khoe cánh sắc an nhiên
Đỏ cây hoa hạnh**vòng lên đỉnh trời
Cho tôi gắn một nụ cười
Nở trên lộc nhú thay lời từ tâm.
CM. 01.12.2013
* Theo Dịch, mùa xuân thuộc đức Nguyên trong
nguyên, hanh, lợi, trinh của quẻ Càn
** Tên một lòai đẹp, có màu đỏ, ngọn hoa cong lên,
hướng thượng- Hoa Hạnh phúc.
Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013
MỞ
Bấm bụng
Hai ngón tròn chữ O
Run run phần còn lại
Mạo muội trải lòng
Sao xa hấp hái.
HB
* Lời mở trong tập thơ
Lửa hương mùa cũ
Hai ngón tròn chữ O
Run run phần còn lại
Mạo muội trải lòng
Sao xa hấp hái.
HB
* Lời mở trong tập thơ
Lửa hương mùa cũ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







