Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

NGƯỜI MÁY

Bên câu thần chú bí hiểm ta thản nhiên lắng tai nghe định
Google nhắc những điều tưởng đã quên, khẩn trương xé trang đính chính
Hòai niệm robot.

THỜI GIAN

Dấu chân chim trên cát
Lộ tiếng thở rõ mồn một vết hằn đuôi mắt
Thời gian.

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

TỰ THÚ

Đọc lần thứ nhất thơ Bùi
Dăm phần trăm nghĩa nhất thời ngộ ra
Đọc lần thứ x thấu xa
Hiểu thơ Bùi Giáng chỉ là..mơ thôi


Thế nhưng ông vẫn lưu đời
Bài thơ kim cổ tót vời * cỏ hoa

                                       *chữ của Bùi Giáng

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2012

VÀ SÔNG RẺ NHÁNH PHÙ SINH










Cúi đầu đọc nhẩm pháp hoa
Ngẩng lên thấy nụ trăng già giởn mây
Thôi thì rót chút rượu cay
Mời thiên thu đến vờn say ánh vàng.


Chiếu thơ xưa vẫn khẻ khàng
Những con chữ tận, đôi hàng đá bia
Rót vào nhau để sẻ chia
Nghe hương lá cỏ đùa khuya đóa quỳnh.


Và sông rẽ nhánh phù sinh
Tím phơn phớt cụm lục bình chậm trôi
Cúi đầu đọc nhẩm, rồi thôi
Áo ai xưa phất cả đời anh say.


Thẳng lưng cho núi ngã dài
Câu kinh nhẩm đọc em ngày xưa đi.

H.B

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2012

NHỚ

Đã già đâu
Chào tuổi dậy thì hấp hối


Thu đi
Từ hạ sang đông
Gánh càn khôn vạch liền vạch đứt


Cầu vồng bảy sắc lẳng lơ
Ngàn năm cổ độ


Tôi ngồi chợt nhớ
Người xưa chắc đã có chồng
Quen nhau từ trăng hiển lộ.


Chẳng lẻ vì ta em hái cả mùa không.

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

ĐÀLẠT NGÀY THẤT LẠC

Đàlạt và Đàlạt
Chưa là mùa ngâu sao bay tan tác tóc em xưa
Ngõ trời đùn đục
Mưa và mưa.

Em xưa : Màn sương khói mỏng
Rừng nhuộm chìm hoang dại
Tôi chìm ký ức hòai thai.

Nắng vàng không như trăng
Trăng phủ đè cụm núi
Lõang một màu tàn phai
Chuông chùa hồi sám hối.

Đã có thời dựa núi
Hát bài ca thánh thần
Hát bài ca vụn dại
Đẹp đêm sao trời băng.



Ngả vàng trăng mật khép mimosa
Còn trông nhau ngỏ cùng hẽm hẹp
Xa rồi, ơi! Dã qùy hoa


Tôi hòai leo dốc ngược
Buổi Em qua vội xuân thì
Nhớ nhau lê thê cành thông ướt rủ
Mai còn vằng vặc một mùi hương


Mai còn vằng vặc một mùi hương
Em ửng vàng chín bói
Tan thầm trong gió.
Ta còn buốt lạnh đêm sương.

                   Hồng Băng

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

MAI VỀ THĂM MỘ MẸ TÔi


                                  Mộ Mẹ. 1924-2010, Phước Hưng- Trà Cú- Trà Vinh

Mai về thăm mộ Mẹ tôi
Gói trong bát nhã nụ cười uyên nguyên
Lá xanh đẫm giọt mưa thiền
Long lanh sương gột cõi phiền não trôi.
                                                                                   
Là không. Là sắc. Là tôi
Vàng bay về hót bên đồi lá xanh

Nôi xưa ví có tròng trành
Mẹ nương đôi cánh hạc lành thẳm xa.

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

TRƯỜNG KHÚC MÙA HOA

                     (Trích giai phẩm Nhận Thức, xuân Ất Mảo 1975, trang 12)

hình chụp lại từ trang tongphuochiep.com



    XUÂN HÒA BÌNH
Trong hồ lô rượu mang mang
Phương tao lọan tuyệt hai hàng mộ khô
Mùa hưu chiến khóc vong nô
Sóng xuôi cơn gió cơ đồ phiêu diêu

Ô mùa xuân lệch lề siêu
Say men dã thú đặt điều hồi luân

    CUỒNG DU
Ta đi về gọi người thân
Tìm cho lá một mộ phần trên cao
Thơ cho nhắp chén rượu đào
Gần xuân tóc máu chờ phao giả, hề!
Đời con một vũng buồn mê
Đá trăm năm thét cạnh lề tử vong

   PHƯƠNG KHÔNG
Cuồng lưu hề! Nghẹn đường thông
Mưa tay trắng đổ trôi lòng mộng vinh
Mặt trời còn thức ...mê kinh
Mai không gian vỡ linh đình hội ma
Về xem vội cánh hồng hoa
Sông sâu thác đổ, thật thà, mười phương.
                        (Trong KinhCầuChimNúi)

CHO MÙA XUÂN MỚI

         ĐÔI ĐIỀU VỀ BÀI THƠ THẤT LẠC
Trong giai phẩm Nhận Thức, tờ báo xuân hàng năm của trường Sư Phạm VĩnhLong, số xuân Ất Mảo, 1975, tôi có 2 bài thơ. ( Cho mùa xuân mới, Trừong khúc mùa hoa) Sau đó, quyển NT bị thất lạc và trên 30 năm đi tìm, thăm hỏi...mong tìm gặp. Chờ đợi trong vô vọng nên tôi ghi lại theo trí nhớ của mình, chỉ được 8 câu, trên trang blog này, cách đây vài tháng. Tuần rồi, anh Lương Minh, người bạn văn nghệ thân thiết giới thiêu trang Tống Phước Hiệp để vào chơi cho vui. Vô tình, lạc vào 1 trang khác, có Trường SPVL. Tôi xúc động nhớ lại thời đi học và cũng bất ngờ khi thấy Đặc san xuân Nhận Thức 1975 đươc chụp lại. 37 năm lưu lạc, ngồi đọc lại, thấy ngậm ngùi . Bài thơ đánh dấu  giai đọan văn học  thời chiến, những câu chữ không lộ ý, hàm chứa nhiều điều mà cũng chẳng nói điều gì. Dù chùm thơ này đọat giải duy nhất về thơ, nhưng tôi không cho đây là những vần thơ hay, nó phù hợp trong giai đọan ấy, trong phong trào thơ thời ấy. Xin chân thành cám ơn bạn Lương Minh đã vô tình mà hữu duyên gíup tôi gặp lại những đứa con của mình và xin cám ơn anh Tống Ngọc Nhan, người sao chép đầy đủ giai phẩm.


                                         
hình chụp lại từ trang tongphuochiep.com 


CHO MÙA XUÂN MỚI

        VƯỜN XUÂN

Chấp tay ồ đóa hoa Quỳnh
Vườn xuân của Mẹ nghìn tinh tú mờ
Trăm năm mừng một bài thơ
Vinh ca gậy trúc đọng giờ khai hoa  

      MẦM HƯƠNG PHẤN
Này em một lục địa già
Chuỗi mầm hương phấn tình ca ngút ngàn
Dựa lưng mây đã ngàn năm
Chờ xuân chấp cánh bên đàn cổ rêu


      DUNG NHAN

Từ trăng rụng giọt tơ điều
Chút thương nhớ cũ về trêu bóng hình
Giữa dòng sao lạc đường kinh
Bốn mùa hoa dậy một mình thuyền bơi
     


BẾN CỔ

Hồn phong nhụy củng...thì thôi
Lá xanh lạ nẽo trăng dời gót tây
Cảo thơm men bốc vân đài
Gió hiu hôn lệ ghi hài ma gieo


      CHIM XUÂN

Trả cho người ngọn gió heo
Tiễn chân người đến cuối đèo thiên thu
Về đây trời dậy sa mù
Chim xuân ríu rít cầm như hội trời


     NGỌN NẾN TRĂM NĂM

Bến mơ lửa ngọn khêu đời
Sáp tàn giọt đọng nghe lời ăn năn
Giữa cơn mê chút thăng trầm
Tuổi- đầy- tuổi- khóc- giòng trăng trối buồn


    HỒNG HOANG

Bóng ngày xưa tiếp qua truông
Trầm bay theo cánh én cuồng tin thư
Để cành mai mộng, ưu tư
Một tương lai đợi câu từ tạ nhau
Chào em xuân của ban đầu
Của tinh hoa của tinh cầu hồng hoang



                                    Hồng Băng

        Giai phẩm Nhận Thức, Ất Mảo 1975, trang 6




Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

VỀ

Nhớ SPVL
                                         

                                                


Phàm phu vẫn phải phàm phu
Như con bướm sắc phập phù luống hoa
Thưa em ngày ấy rồi xa
Buốt trong gió động sóng tà huy xưa

Cuộc đi quá đỗi tình cờ
Nẽo về khói rạ hong khô ấm lòng
Trường xưa. Là bóng ven sông
Dường như kính lão mờ trong cuộc người

Nâng niu rõ mặt mệnh trời
Lá bay điểm xuyết cõi đời nhẹ tênh
Buông tay trăng rớt bên thềm
Dãy vàng huyễn hoặc mịn mềm cỏ rêu
                               Tràvinh, 27.09.2012
                                     Hồng Băng