Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

BÃO

Rực rỡ áo len mầu
Lạnh tanh bấc thổi
Như một qủa phụ cơ cầu
Nỗi buồn làm sao em cất nổi?

Lạnh tanh
Lặn trong mắt nhỏ
Là trời sóng ục cơm sôi
Ngầu con nước dữ

Lòng ta gió giật
Bão xô đến tận chân trời
Cúi nhặt cành trăm năm
Gãy đổ

Rồi cũng hồn nhiên tô tí son hồng
Khẽ nở chùm hoa báo bão
Vô vọng.

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

VIẾT BÊN CẦU THÊ HÚC

KIM QUI

Óng ánh kiếm vàng sâu đáy nước
Rùa thiêng ngậm miệng nước non Thành
Sóng xô bóng liễu chìm sau nắng
Gió dạt dào thơm hoa sử xanh

MỴ CHÂU

Thê húc buồn như em mất hút
Hiền thê ơi! Tình trắng như mù
Rong ruổi ngựa ta tìm lông ngỗng
Nỏ vàng. Em lạc đến thiên thu

NHỚ VŨ

Thê húc cong người dang nắng. Chói
Nghìn năm đỏ chạch má môi ai?
Đâu em xuân Tố thời thơ Vũ
Đã hắt về đâu bóng liêu trai?

NHỚ THƠ QUANG DŨNG

Sông chảy độc hành vương bóng cọp
Người đi lỗi hẹn dưới sao bay
Đêm nay hoa tỏa mùi hương cũ
Hẳn của Kiều thơm. Hà Nội say.

NGỒI DỰA LƯNG RỪNG NHÌN MƯA RỚT TRÊN BIỂN ĐÔNG


Ừ em, rừng úa mưa vàng
Đốt thêm nhúm thuốc trễ tràng. Tiễn em
Mưa luồng trải lạnh vùng ven
Biển Đông sóng vỗ- buồn len lén chờ

Ừ em,  rằng một cuộc cờ
Trán ta ướt đẫm giọt mồ hôi tuôn
Lên xe lòng se se buồn
Trong quân cờ trận bão cuồng bại vong

Từ em cất bước theo chồng
Biển Đông bão rớt. Tự rừng. Nghìn năm.

TẤT NHIÊN

                                                    Tưởng Nguyễn Tất Nhiên

Tất nhiên ừ! Tất nhiên thôi
Trăm con tu hú điểm thời gian bay
Tất nhiên sợi tóc mây dài
Cuộn chôn mộ huyệt ngã nhòai thiên thu

Đêm mưa đá viết tạ từ
Tượng không không giọt nắng mù sương xa
Nát lòng ấp chút tài hoa
Nở cơn lận đận bay trà trộn xanh

Tất nhiên thôi! Cuộc đã thành
Lá rơi ngòai sóng bỏ cành cội. Tan 

CÚC

Người vẽ một bụi cỏ
Hồn mùa thu không về

Ai thổi lên cánh hoa vàng run run nhịp thở
Cúc bay vào bữa tiệc ly

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

QUÊ XA

Là trong nỗi nhớ nghìn trùng
Ơi em lửa cháy ngọn cùng quê xưa
Đầu cầu chiều vắng trưa thưa
Đèn hiu hắt bóng suốt mùa đi xa

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

Ở MAI HƯƠNG BẮT GẶP ĐÓA QÙY VÀNG








Những giọt lệ đặc quánh
Không lăn nổi trên má
Rớt vào nhịp đập của trái tim
Rưng rưng tình. Lạ

Và có lẽ lòng tôi lọan nhịp
Thương dây trầu vàng ngọai già
Vượt chồi ôm cọc khô
Nụ cười đặc quánh

Tôi có con sông và chiếc cầu ngang trái
Phạch ngực hẹn hò
Mỹ miều như trăng hiền hòa như khói
Hương đọng cánh hoa qùy khô

Ơi con suối nào chảy về phương vĩnh cửu
Như sợi tóc em thơm mùi nhạt phai

Tôi có cánh hoa ngọc lan
Bay một trời phố huyện
Ép cánh hoa phượng
Tên học trò già ướm mộng mùa thi

Vá chiếc áo tơ tĩnh lặng
Trăm năm cùng quá khứ
Giả vờ như tên tật nguyền
Mang vết thương mong manh

Hiền như em mà cũng đọa được đời anh
Hiền như em mà cũng lụy một đời anh

Tôi giận chính mình
Khi thấy nỗi đau biến thành hạnh phúc
Dại khờ nâng niu

Ơi cánh hoa qùy vàng
Bắt gặp trong chiều Mai Hương lang thang.

TIẾNG CHIM

Khi không còn lọn tóc thề
Ơi em thiếu phụ lối về buồn không?

Ai người đứng ngẩn ngơ trông
Thương trăng cầu cũ chia dòng bướm đôi

Khi không còn tiếng chìa vôi
Lời khoan nhặt,nhặt buồn trôi núi rừng

Bây giờ chướng đậu cành xuân
Véo von lời tưởng cánh đồngvàng xưa

GIÊNG

Tôi qùy gõ một hồi chuông
Tiếng ngân trong vắt thẫm nguồn suối xuân
Hương bay, bay cõi mây Tần
Tàn cong vút quyện trắng ngần khói bay

Giêng ngon ru giấc ngủ dài
Em chiu chắt giữ mộng ngày đầu yêu
Ngọt như khói rạ cơm chiều
Cò hoang cánh lã tiếc điều thệ xưa

Giêng ơi! Nhớ! Nhớ! Khôn vừa

MƯỜI HAI

Đỏ đuôi và chín. Đồng ơi!
Bờ cơm nếp nhỏ khẽ lời mật ươm
Đầy vơi trắng cốc rượu, cườm
Cộ tre kẽo kẹt kéo đường vàng trăng
Mười hai bén khúc nhạc trầm
Đêm như một dấu lặng thầm. Chìm sâu

Đỏ đuôi! Đồng đã pha mầu
Hạt sai chắc cội, tiễn sầu bão xa