Nhìn người đàn bà xoắn quần lên quá gối
Nghêu ngao đi dọc triền sông
Đôi chân khẳng khiu dài ươm vương một thời xuân sắc
Vũ trụ xoay hồng đốt lửa
Chiều soi mộng buồn tênh
Nhìn người đàn bà quần vo lệch gối
Hát bài ca người điên
Đôi con mắt dại
Như bềnh bồng trôi về thời yêu đương
Có trăng vàng hớt hải
Tôi ngồi bên tách rượu buồn
Đóan già non phong nhụy
Đôi chim xanh chậm bay một trời quãng đại
Người đàn bà đang cào cấu thời gian
Chưa uống chén rượu tràn. Trốn chạy
Phiêu bồng điên. Phiêu bồng say
Em có khi nào quần vo quá gối?
Khi tưởng đến người điên
Hát-bài-tâm-ca-không-lọan-trí.
Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012
ĐÊM ÁP THẤP
Đêm lặng sâu như vùi như say
Rét sót vùng áp thấp
Rét gió mùa đông bắc
Đêm đen ngòm bén ngót mây răng cưa
Không một giọt mưa
Tỉnh lặng hàng cây sao cổ
Đêm bìm bịp quên kêu
Lục bình tím lịm
Lãng đãng bóng ma từ biển
Đêm thin thít im câm lơ láo
Đêm chịu đựng
Đêm nhập mật thì thầm
Tôi mất em từ mùa vắng tiếng chim báo bão.
Rét sót vùng áp thấp
Rét gió mùa đông bắc
Đêm đen ngòm bén ngót mây răng cưa
Không một giọt mưa
Tỉnh lặng hàng cây sao cổ
Đêm bìm bịp quên kêu
Lục bình tím lịm
Lãng đãng bóng ma từ biển
Đêm thin thít im câm lơ láo
Đêm chịu đựng
Đêm nhập mật thì thầm
Tôi mất em từ mùa vắng tiếng chim báo bão.
CHỊ
" Dù biết lục bình trôi thất lạc
Lòng không tắt được một một màu bông"
( Nguyễn Trọng Tín- Gặp lại vầng trăng )
Chị đỏng đảnh qua cầu
Cầu cao nước cạn
Phơi đất mỡ gà triền sâu
Thẹn lòng, trăng lặn
Kiền vàng tròn
Khoanh vòng cổ cao kín nẻo
Tóc chia ngôi bảy ngôi ba
Ô phùng nhốt gió
Thẳng khăn the trơn
Chị vội qua cầu
Bỏ sáng nhà quê xoắn quần huơ quét
Bông cau bông ổi
Hương không còn vương quanh bắp chân
Bắp chân một thời nấu mắt trai làng sôi
Nhớ hòai đò dọc sông đêm
Tiếng chèo mất còn theo gió
Nhìn con cúi đỏ
Bến cây bần gie
Nghiêng tiễn chị mặt sông lạnh se
Và chị khóc
Lệ thiêng suốt mật
Mang theo quê hương qua cầu
Đêm gối đầu gòn ta
Dòng chữ quê mùa kim thêu hạnh phúc
Đôi chim bay, trời bao la
Và chị ngủ
Chiêm bao như áo gối thêu
Chim sải cánh
Những mắt tre nối lóng
Liền cành
Buổi sáng nướng nhừ
Thức vội sợ mất giấc mơ xanh
Mất nước mắt ngày cũ
Vòng xóay biển đời ráo hỏanh
Mắt chị tròn hột bẹt bông tai
Không đỏng đảnh
Giấu đi bắp chân bông cau bông ổi
Nguội ngắt mặt trời
Ai ăn thì ở xổi?
Những giọt nước mắt trong suốt như chiếc khăn the trơn
Cõi bờ cố xứ
Đâu kiềng vàng kín nẻo
Đâu hột bẹt
Mù u ...
Lòng không tắt được một một màu bông"
( Nguyễn Trọng Tín- Gặp lại vầng trăng )
Chị đỏng đảnh qua cầu
Cầu cao nước cạn
Phơi đất mỡ gà triền sâu
Thẹn lòng, trăng lặn
Kiền vàng tròn
Khoanh vòng cổ cao kín nẻo
Tóc chia ngôi bảy ngôi ba
Ô phùng nhốt gió
Thẳng khăn the trơn
Chị vội qua cầu
Bỏ sáng nhà quê xoắn quần huơ quét
Bông cau bông ổi
Hương không còn vương quanh bắp chân
Bắp chân một thời nấu mắt trai làng sôi
Nhớ hòai đò dọc sông đêm
Tiếng chèo mất còn theo gió
Nhìn con cúi đỏ
Bến cây bần gie
Nghiêng tiễn chị mặt sông lạnh se
Và chị khóc
Lệ thiêng suốt mật
Mang theo quê hương qua cầu
Đêm gối đầu gòn ta
Dòng chữ quê mùa kim thêu hạnh phúc
Đôi chim bay, trời bao la
Và chị ngủ
Chiêm bao như áo gối thêu
Chim sải cánh
Những mắt tre nối lóng
Liền cành
Buổi sáng nướng nhừ
Thức vội sợ mất giấc mơ xanh
Mất nước mắt ngày cũ
Vòng xóay biển đời ráo hỏanh
Mắt chị tròn hột bẹt bông tai
Không đỏng đảnh
Giấu đi bắp chân bông cau bông ổi
Nguội ngắt mặt trời
Ai ăn thì ở xổi?
Những giọt nước mắt trong suốt như chiếc khăn the trơn
Cõi bờ cố xứ
Đâu kiềng vàng kín nẻo
Đâu hột bẹt
Mù u ...
Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012
NI CÔ CA
Quỳ nghiêng tưởng niệm đôi bờ
Ô hay, chuỗi hạt ni cô chợt buồn
Mắt ơi! Khói quyện trầm hương
Một cành bông nở cây hường nhan phai.
Ô hay, chuỗi hạt ni cô chợt buồn
Mắt ơi! Khói quyện trầm hương
Một cành bông nở cây hường nhan phai.
Thứ Tư, 22 tháng 2, 2012
LÚA EM VÀ TÔI
Những đường cày phũ phàng rạch nát chân dung của đất
Vỡ toang cơn đau mùa sinh sôi
Lúa xanh vọng trời
Thỏi son nào chăm chút kẻ hình trái tim lên đôi môi em
( Còn không trái tim trong lồng ngực?)
Đêm say nồng. Ơi! cái thuở đơm đầy mực tím
Trái tim đập những quãng dài nha phiến
Là nhú mầm tàn phai
Cặp kè vuốt lửa Tình yêu, Biển, Núi, Mặt trời
Say! Cả hòang hôn và đêm lừ đừ say
Tôi ngồi nhìn những vệt bùn vươn đầy bắp chân
Đau nỗi đau mùa lúa
Không đành nhìn máu đất thẫm vào thỏi son em
Lúa ói đòng thương hoa chóc tím
Có trái tim nào run như chiếc đuôi thạch sùng vừa đứt
Khi đột ngột giã từ thơ ngây
Đóa hoa sen giã từ màu ngọc, hồng lên nhân ngãi
Rồi bay xa, bay xa như dấu lặng buồn
Vỡ toang cơn đau mùa sinh sôi
Lúa xanh vọng trời
Thỏi son nào chăm chút kẻ hình trái tim lên đôi môi em
( Còn không trái tim trong lồng ngực?)
Đêm say nồng. Ơi! cái thuở đơm đầy mực tím
Trái tim đập những quãng dài nha phiến
Là nhú mầm tàn phai
Cặp kè vuốt lửa Tình yêu, Biển, Núi, Mặt trời
Say! Cả hòang hôn và đêm lừ đừ say
Tôi ngồi nhìn những vệt bùn vươn đầy bắp chân
Đau nỗi đau mùa lúa
Không đành nhìn máu đất thẫm vào thỏi son em
Lúa ói đòng thương hoa chóc tím
Có trái tim nào run như chiếc đuôi thạch sùng vừa đứt
Khi đột ngột giã từ thơ ngây
Đóa hoa sen giã từ màu ngọc, hồng lên nhân ngãi
Rồi bay xa, bay xa như dấu lặng buồn
Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012
Suối Thơ
"Xuân xanh ngày chớm phai tàn,
Hòang hôn trên suối mãi vàng vàng hoe"
( Bùi Giáng- Dòng suối giải oan )
Ánh lên một cọng cỏ ngời
Bờ xanh ruộng chữ rối bời ngã xiêu
Múa điên hát khúc phiêu diêu
Bài thơ lục bát khóc điều dở ương
Ai người lạc bến Tiền đường
Xuôi chân Thi sĩ cũng đường đường đột theo
Em còn chút vốn truông đèo
Hương ta mê muội phận bèo bọt, sa
Bây giờ về núi cùng hoa
Vui em tứ xứ xé tà áo trăng
Giải oan. Cát bụi. Giải oan
Tâm ma Thần mị cuộn tràn suối thơ.
Hòang hôn trên suối mãi vàng vàng hoe"
( Bùi Giáng- Dòng suối giải oan )
Ánh lên một cọng cỏ ngời
Bờ xanh ruộng chữ rối bời ngã xiêu
Múa điên hát khúc phiêu diêu
Bài thơ lục bát khóc điều dở ương
Ai người lạc bến Tiền đường
Xuôi chân Thi sĩ cũng đường đường đột theo
Em còn chút vốn truông đèo
Hương ta mê muội phận bèo bọt, sa
Bây giờ về núi cùng hoa
Vui em tứ xứ xé tà áo trăng
Giải oan. Cát bụi. Giải oan
Tâm ma Thần mị cuộn tràn suối thơ.
RỪNG
Đêm tru tréo
Gió đồng không
Vọng
Bình yên
xanh
Giọng hát
cô hồn
Hoa sim tím
trú
Ngày trắc ẩn
Mộ hoang tàn
Đỏ chạch
Hòang hôn
Gió đồng không
Vọng
Bình yên
xanh
Giọng hát
cô hồn
Hoa sim tím
trú
Ngày trắc ẩn
Mộ hoang tàn
Đỏ chạch
Hòang hôn
NGÁT KHÓI HƯƠNG THIÊNG
Trung học bán công Trần Trung Tiên, 1956
Nắng hanh trong mắt tình quê dậy
Bướm gọi cành hoa trổ nụ hiền
Cất tiếng mồ côi ơn thủy tổ
Tràvinh ơi! Ngát khói hương thiêng.
Cửa Ba Động và những ngày bên giặc
Đường Ngã Ba cuống rún chưa lìa
Em có hỏi người dưng ngẩng mặt
Tình ơi sông biển ngạt son bia
Lệ tưởng niệm cho ngày hạnh ngộ
Thơ đời sau công đức đời xưa
Lúa Đầu Bờ vàng bông từ độ
Người xả thân bên cuộc hơn thua.
Ơi quê hương những ngày ly lọan
Còn nhớ về không em hỡi em
Dừa Đỏ kháng quân mừng chiến thắng
Cầu Ngang nước độc chẽn khăn đen.
Đây tháp cổ xanh từ thế kỷ
Hồn lâng bang đọng bốn phương buồn
Trên thương nhớ và trên vũ trụ
Là ánh sao trời lấp lóe buông
Cũng gọi Lò Ngò hồn Bố Chánh
Trần Trung Tiên ân đức thâm sâu
Nguyễn Viên Kiều An Trường vang dậy
Đền cổ son vàng nhớ bể dâu
Vũng Liêm men rượu hừng gươm giáo
Tiếng thét đầu hôm dưới rặng tre
Máu giặc đổ tình dân trẫy hội
Thanh bình trên vách lá lều tre
Áo vải lòng dân căm bóng giặc
Phù sa đồng ruộng gió nuông chiều
Cất cao giọng hát " Đòan quân tiến"
Nam nữ Tràvinh bước dập dìu.
Ba nén hương dâng mồ chí sĩ
Đền Long Đức hiện dáng hùng anh
Em xin trong tiếng tình thương đó
Chút ngậm ngùi bay biệt chiến tranh
Mẹ Việt Nam ngàn đời lộng sử
Đây là thơ- Là huyết tiền nhân
Đường êm xe chạy vù qua cửa
Xa tiếng ngựa về...Lối cũ dâng
Bản thảo gốc, báo Tin Sáng 1972
Trẫy hội mùa xuân, Chim Việt văn đòan
T.K. VĩnhBình, Hòai Giang tuyển đăng
Tường Bá diễn ngâm, SPVLong 1974
Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012
Hồng Lâu Mộng
Mãn chỉ hoang đường ngôn
Nhất bả tân toan lệ
Đô vân tác giả si
Thùy giải kì trung dị
Tào Tuyết Cấn
Hồng Băng dịch
Nụ huyền hoăc giữa vườn xanh
Nở cây bất hạnh giữa gành lệ rơi
Gẫm rằng: Tác tạo một lời
Để trăm ý gửi cả đời vô chung
Nhất bả tân toan lệ
Đô vân tác giả si
Thùy giải kì trung dị
Tào Tuyết Cấn
Hồng Băng dịch
Nụ huyền hoăc giữa vườn xanh
Nở cây bất hạnh giữa gành lệ rơi
Gẫm rằng: Tác tạo một lời
Để trăm ý gửi cả đời vô chung
Một
Một là cái của không hai
Là cái cúc cài không dính vào ta
Hai đi từ một. Mù sa
Tòa thiên nhiên ấy cũng là như nhiên
Là cái cúc cài không dính vào ta
Hai đi từ một. Mù sa
Tòa thiên nhiên ấy cũng là như nhiên
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
